Giáo xứ Tân Thái Sơn  - Giáo Hạt Tân Sơn Nhì - Giáo Phận Sài Gòn - LM chính xứ: Phêrô Lê Hoàng Chương  - LM Phó xứ: Gioan Baotixita Trần Nhật Thanh - Andre Nguyễn Công Thái  -  "KHÔNG CÓ TÌNH THƯƠNG NÀO CAO CẢ HƠN TÌNH THƯƠNG CỦA NGƯỜI ĐÃ HY SINH TÍNH MẠNG VÌ BẠN HỮU CỦA MÌNH." (Ga:15,13) Ave Ma-ri-a - "Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên Chúa." (Lc 11, 28) - Thành Lập Và Quản Trị Trang Web: Giuse Trần Đình Cánh.

Bộ Giáo Luật Quyển II - Dân Thiên Chúa ; Điều 556 - 616

Bộ Giáo Luật Quyển II - Dân Thiên Chúa ; Điều 556 - 616

Quyển II. Dân Thiên Chúa điều 556- 616

CHƯƠNG 8: CÁC CHA QUẢN NHIỆM NHÀ THỜ VÀ CÁC CHA TUYÊN QUÝ

TIẾT 1: CÁC CHA QUẢN NHIỆM NHÀ THỜ

Điều 556

Các cha quản nhiệm nhà thờ được hiểu ở đây là các tư tế được ủy thác việc coi sóc một nhà thờ không thuộc giáo xứ, không thuộc hội kinh sĩ, cũng không thuộc một cộng đoàn tu sĩ hay một  tu đoàn  tông đồ nào, trong đó cộng đoàn hay tu đoàn cử hành các nghi thức.

Điều 557

#1. Giám Mục giáo phận được tự do bổ nhiệm cha quản nhiệm nhà thờ, miễn là vẫn tôn trọng quyền bầu cử hoặc đề cử thuộc về người nào đó cách hợp pháp;trong trường hợp này, Giám Mục giáo phận chuẩn y hoặc đặt cha quản nhiệm.

32.Ngay cả khi nhà thờ thuộc một hội đồng giáo sĩ thuộc luật Giáo Hoàng, Giám Mục giáo phậnđặt một cha quản nhiệm do Bề Trên đề cử.

# 3. Cha quản nhiệm của một nhà thờ gắn liền với một chủng viện hoặc một trường học do các giáo sĩ điều hành mà cha giám đốc chủng viện hoặc của trường học ấy, trừ khi Giám Mục giáo phận thiết lập cách khác.

Điều 558

Miễn là vẫn giữ nguyên những quy định của điều 262, cha quản nhiệm không được phép thi hành trong nhà thờ đã được ủy thác cho ngài những nhiệm vụ thuộc giáo xứ nói đến ở điều 530, 10-60,trừ khi được cha sở chấp thuận hoặc ủy quyền, nếu cần.

Điều 559

Trong nhà thờ đã được ủy thác cho ngài, cha quản  nhiệm có thể thực hiện các cuộc cử hành phụng vụ, dù là trọng thể, miễn là vẫn giữ nguyên những luật hợp pháp về việc thành lập, và miễn là những  cuộc cử hành đó, theo sự thẩm định của Đấng Bản Quyền địa phương, không gây phương hại cách nào cho thừa tác vụ của giáo xứ.

Điều 560

Ở đâu thấy thuận lợi, Đấng Bản Quyền địa phương có thể truyền cho cha quản nhiệm  phải cử hành cho đoàn dân các nghi lễ nhất định, dù thuộc giáo xứ, trong nhà thờ của ngài, và phải mở cửa nhà thờ cho các nhóm Kiô hữu để họ thực hiện những cuộc cử hành  phụng vụ.

Điều 561

Nếu không có phép của cha quản nhiệm hoặc của một Bề Trên hợp lệ khác, không ai được phéo cử hành Thánh Lễ,ban các bí  tích  hoặc thực hiện các nghi lễ thánh khác trong nhà thờ; phép này phải được ban hoặc bị từ chối chiếu theo quy tắc của luật.

Điều 562

Dưới Quyền Đấng Bản Quyền địa phương và theo các quy chế hợp pháp và những quyền thủ đắc, cha quản nhiệm nhà thờ buộc phải liệu sao cho các nghi lễ thánh được cử hành xứng đáng trong nhà thờ theo những quy tắc phụng vụ và những quy định của giáo luật, cho các nghĩa vụ mà nhà thờ buộc gánh chịu được chu toàn cách trung thành, cho tài sản được quản trị cách chu đáo, cho các đồ thánh và nơi thánh được bảo trì và được trang hoàng, và phải liệu sao đừng để xảy ra điều gì không xứng hợp  với nơi thánh cũng như với sự kính trọng phải có đối với nhà Chúa, dù bằng cách nào.

Điều 563

Theo sự phán đoán khôn ngoan của mình, Đấng Bản Quyền địa phương có thể giải nhiệm cha quản nhiệm nhà thờ vì một lý do chính đáng, cho dù vị đó đã được các vị khác bầu lên hoặc giới thiệu, miễn là vẫn giữ  nguyên những quy định của điều 682 #2.

TIẾT 2: CÁC CHA TUYÊN UÝ

Điều 564

Cha tuyên uý là tư tế được uỷ thác cách cố định  ít là một phần trách nhiệm, mục vụ của một cộng đoàn hoặc của một nhóm Kitô hữu đặc biệt mà ngài phải thi hành chiếu theo quy tắc của luật  phổ quát và luật địa phương.

Điều 566

#1. Cha tuyên uý phải có tất cả mọi năng quyền mà việc thi hành trách nhiệm mục vụ đòi hỏi. Ngoài nh74ng năng quyền do luật địa phương ban hoặc do sự uỷ nhiệm đặc biệt , cha tuyên uý chiếu theo  chức vụ có năng quyền giải tội cho các tín hữu đã được trao phó  cho ngài săn sóc, rao giảng Lời Chúa cho họ, ban Của Ăn Đàng và ban bí tích xức dầu bệnh nhân , cũng như bí tích thêm sức cho những người đang lâm cơn nguy tử.

#2. Tại các bệnh xá , nhà tù trong các cuộc hành trình đường thuỷ, cha tuyên uý còn có năng quyền giải các vạ tiền kết không dành riêng và chưa tuyên bố, nhưng ngài chỉ có thể thi hành năng quyền ấytrong những nơi đó mà thôi, miễn là vẫn giữ nguyên những quy định của điều 976.

Điều 567

#1. Đấng bản quyền địa phương không nên xúc thiến việc bổ nhiệm cha tuyên uý cho một nhà của hội dòng giáo dân mà không tham khảo của vị Bề Trên có quyền đề cử một tư tế nào đó, sau khi đã tham khảo ý kiến của cộng đoàn.

#2. Cha tuyên uý cử hành hoặc điều hành các nghi lễ phụng vụ, nhưng không được xen vào việc lãnh đạo nội bộ của hội dòng.

Điều 568

Trong mức độ có thể , phải đặt các cha utyên uý cho nhũng người không thể được hưởng nhờ thừa tác vụ thông thường của cha sở, vì hoàn cảnh sinh sống của họ, chẳng hạn như những người di cư, những ngu72i lưu vong , nhũng người tỵ nạn , những người du mục, nhũng người đi biển .

Điều 869

Các cha tuyên uý quân đội được chi phối bởi những luật riêng.

Điều 570

Nếu một nhà thờ không thuộc giáo xứ gắn liền với trụ sở  của một cộng đoàn hoặc của một nhóm người , thì cha tuyên uý phải là  cha quản nhiệm của nhà thờ ấy, trừ khi việc coi sóc cộng đoàn hoặc nhà thờ đòi hỏi cách khác.

Điều 571

Trong khi thi hành trách nhiệm mục vụ, cha tuyên uý phải duy trì mối quan hệ cần thiết với cha sở.

Điều 572

Về việc bãi nhiệm cha tuyên uý, phải giữ những quy định của điều 563.

PHẦN III: CÁC TU HỘI THÁNH HIẾN VÀ CÁC TU ĐOÀN TÔNG ĐỒ

THIÊN 1: CÁC TU HỘI THÁNH HIẾN

ĐỀ MỤC 1: QUY TẮC CHUNG CHO TẤT CẢ CÁC TU HỘI THÁNH HIẾN

Điều 573

#1. Đời sống thánh hiến qua việc tuyên khấn các lời khuyên Phúc Aâm là một lối sống bền vững, nhờ đó, các tín hữu theo sát Đức Kitô hơn, dưới tác động của Chúa Thánh Thần, tự hiến hoàn toàn cho Thiên Chúa mà họ yêu mến trên hết mọi sự, để một khi đã hiến thân cho việc tôn vinh Thiên Chúa, cho việc xây dựng Giáo Hội và phần rỗi thế giới, với một danh nghĩa mới mẽ và đặc biệt, họ đạt tới sự hoàn hảo của đức ái trong việc phụng sự Nước Chúa , và một khi đã trở nên dấu chỉ rực rỡ trong Giáo hội, họ tuyên báo vinh quang thiên quốc.

# 2. Các Kitô hữu được tự do đảm nhận lối sống ấy trong các tu hội thánh hiến đã được nhà chức trách có thẩm quyền của Giáo hội thiết lập theo giáo luật, bằng những lời khấn hoặc bằng những mối ràng buộc thánh khác theo luật riêng của tu hội, họ tuyên khấn các lời khuyên Phúc Aâm về đức khiết tịnh, nghèo khó và vâng phục,và họ được kết hợp cách đặc biệt với Giáo Hội và với mầu nhiệm Giáo Hội nhờ đức ái mà các lời khuyên này dẫn tới.

Điều 574

#1. Bậc sống của những  người tuyên khấn các lời khuyên Phúc Aâm trong các tu hội như thế thuộc về đời sống và sự thánh thiện của Giáo Hội, do đó phải được mọi người trong Giáo Hội khích lệ và cổ vũ.

#2. Một số Kitô hữu được Thiên Chúa đặc biệt mời gọi vào bậc sống ấy, để hưởng một hồng ân đặc biệt trong đời sống Giáo Hội và để góp phần vào sứ mạng cứu rỗi của Giáo Hội, theo mục tiêu và tinh thần của tu hội.

Điều 575

Các lời khuyên Phúc Aâm, dựa trên giáo huấn và gương mẫu của Đức Kitô là Thầy là một hồng ân thần linh mà Giáo Hội đã nhận lãnh nơi Chúa và luôn luôn gìn giữ nhờ ân sủng của Người.

Điều 576

Nhà chức trách có thẩm quyền Giáo hội giải thích các lời khuyên Phúc Aâm, điều chỉnh việc thi hành  bằng các luật lệ và thiết lập các hình thức sống các lời khuyên đó cách bềnh vững bằng việc phê chuẩn theo giáo luật; về phần mình , nhà chức trách phải liệu sao cho các tu hội tăng trưởng và phát triển theo tinh thần của vị sáng lập và theo các truyền thống lành mạnh.

Điều 577

Trong Giáo Hội có rất nhiều tu hội thánh hiến, với những hồng ân khác nhau tùy theo ân sủng đã được ban cho tu hội; thật vậy, các tu hội theo sát Đức Kitô cầu nguyện, hoặc loan báo Nước Thiên Chúa, hoặc thi ân cho người ta, hoặc sống với người ta ở trần gian, nhưng luôn luôn làm trọn ý của Chúa Cha.

Điều 578

Mọi người phải trung thành duy trì tư tưởng và chủ trương của các vị sáng lập liên quan đến bản chất, mục đích tinh thần và đặc tính của tu hội mà nhà chức trách  có thẩm quyền của Giáo Hội đã thừa nhận, cũng như liên quan đến những truyền thống lành mạnh của tu hội, tất cả những điều ấy tạo thành gia sản của tu hội.

Điều 579

Trong địa hạt của mình, các Giám Mục giáo phận có thể ban hành sắc lệnh chính thức để thành lập  các tu hội thánh hiến, miễn là đã tham khảo ý kiến của Tông Tòa.

Điều 580

Việc liên kết một tu hội thánh hiến với một tu hội khác được dành cho nhà chức trách có thẩm quyền của tu hội nhận liên kết miễn là  vẫn giữ nguyên quyền tự trị theo giáo luật của tu hội được liên kết.

Điều 581

Việc phân chia một tu hội  thành nhiều phân chi , dù dưới bất kỳ  danh xưng nào , thành lập các phân chi mới, hiệp nhất hay giới hạn  phạm vi  của các phân chi đã được thành lập trước thuộc về nhà chức trách có thẩm quyền của tu hội, chiếu theo quy tắc của hiến pháp.

Điều 582

Việc sáp nhập hay hiệp nhất các tu hội thánh hiến được dành riêng cho Tông Tòa mà thôi; việc thành lập liên hiệp hoặc liên minh cũng được dành riêng cho Tông Tòa.

Điều 583

Nếu không có phép của Tông Tòa, thì các tu hội thánh hiến không thể thay đổi được điều gì liên quan đến những điểm đã được Tông Tòa phê chuẩn.

Điều 584

Việc giải thể một tu hội thuộc về một mình Tông Tòa, và việc định đoạt tài sản vật chất của tu hội ấy của thuộc về Tông Tòa.

Điều 585

Việc giải thể phân chi này hay phân chi kia của chính tu hội thuộc nhà chức trách có thẩm quyền của tu hội.

Điều 586

#1. Mỗi khi tu hội được thừa nhận có quyền tự trị  chính đáng trong sinh hoạt, nhất là trong việc lãnh đạo, nhờ đó, tu hội có một kỹ luật riêng trong Giáo Hội và có thể bảo toàn nguyên vẹn gia sản của mình được nói đến ở điều 587.

#2.Việc duy trì và bảo vệ quyền tự trị ấy thuộc về cácĐấng Bản Quyền địa phương.

Điều 587

#1. Để bảo vệ ơn gọi riêng và căn tính của mỗi tu hội cách trung thành hơn, ngoài những gì mà điều 578 đã ấn định phải duy trì, luật căn bản hay hiến pháp của bất cứ tu hội nào cũng phải có những quy tắc căn bản về việc lãnh đạo của tu hội và về kỷ luật của các thành viên, về việc thu nhận và đào tạo các thành viên, cũng như về đối tượng riêng của dây ràng buộc thánh.

#2. Bộ luật ấy phải được nhà chức trách có thẩm quyền của Giáo Hội phê chuẩn và chỉ được thay đổi với sự đồng ý của nhà chức trách này.

#3. Trong bộ luật ấy, các yếu tố thiêng liêng và các yếu tố pháp lý phải được kết hợp hài hòa với nhau, nhưng không được tăng thêm các quy tắc khi không cần thiết.

#4.Các quy tắc khác do nhà chức trách có thẩm quyền của tu hội ấn định phải được tập hợp cách thích đáng trong các bộ luật khác, nhưng các  quy tắc này có thể được duyệt lại và được thích nghi cách xứng hợp tùy theo  nhu cầu của mỗi thời và mỗi nơi.

Điều 588

#1.Bậc sống thánh hiến, tự bản chất, không thuộc hàng giáo sĩ, cũng chẳng thuộc vào hàng giáo dân.

#2.Tu hội giáo sĩ là tu hội được ca1cgia1o sĩ lãnh đạo, do mục đích và do ý định của vị sáng lập hoặc do một truyền thống chính đáng, đảm nhận việc thi hành chức thánh và được quyền bính Giáo Hội công nhận như vậy.

#3. tu hội giáo dân là tu hội được nhà chức trách Giáo Hội công nhận, do bản chất ,hoặc do mục đích của mình, tu hội có nhiệm vụ riêng được vị sáng lập hoặc được truyền  thống chính đáng xác định, và nhiệm vụ này không bao hàm việc thi hành chức thánh.

Điều 589

Một tu hội thánh hiến được coi là thuộc luật giáo hoàng, nếu đã được Tông Tòa thành lập hay phê chuẩn bằng một sắc lệnh chính thức; nhưng một tu hội thánh hiến được coi là thuộc luật giáo phận, nếu đã được Giám Mục giáo phận thành lập mà không có sắc lệnh phê chuẩn của Tông Tòa.

Điều 590

#1. Các tu hội thánh hiến phục tùng cách riêng quyền bính tối cao của Giáo Hội cách đặc biệt.

#2.Mỗi thành viên buộc phải vâng phục Đức Giáo Hoàng như Bề Trên tối cao của mình, cũng do dây ràng buộc thánh của đức vâng phục.

Điều 591

Để đáp ứng tốt hơn những thiện ích của các tu hội và những nhu cầu của việc tông đồ, Đức Giáo Hoàng, do quyền tối thượng trên toàn Giáo Hội và vì lợi ích chung, có thể miễn cho các tu hội thánh hiến khỏi quyền lãnh đạo của các Đấng Bản Quyền địa phương và đât họ dưới quyền một mình ngài hay dưới một quyền bính khác của Giáo Hội.

Điều 592

#1. Để có sự hiệp thông giữa các tu hội với Tông tòa cách đắc lực nhất, mỗi vị Điều Hành tổng quyền phải gửi về Tông Tòa một bản tường trình ngắn gọn về tình trạng và đời sống của tu hội, theo cách thức và vào thời gian do Tông tòa  ấn định.

#2. Các vị điều Hành của mỗi tu hội phải phổ biến các tài liệu của Tòa Thánh liên quan đến những thành viên đã được trao phó cho mình và phải liệu sao cho họ tuân giữ các văn kiện ấy.

Điều 593

Các tu hội thuộc luật giáo hoàng tùy thuộc trực tiếp và chỉ tùy thuộc quyền Tông Tòa trong việc lãnh đạo nội bộ và kỹ luật, miễn là vẫn giữ nguyên những quy định của điều 586.

Điều 594

Một tu hội tuộc luật giáo phận được đạt dưới sự chăm sóc đặc biệt của Giám Mục giáo phận miễn là vẫn giữ nguyên những quy định của điều 586.

Điều 595

#1. Giám Mục của trụ sở chính phê chuẩn hiến pháp và chuẩn y cácthay đổi được đưa vào hiến pháp cách hợp lệ ngoài trừ những điều mà Tông Tòa đã can thiệp vào, ngài cũng giải quyết những vấn đềquan trọng liên quan đến toàn thể tu hội và vượt quá quyền hạn của quyền bính nội bộ, nhưng sau khi đã tham khảo ý kiến của các Giám mục giáo phận khác nữa, nếu tu hội mở rộng trong nhiều giáo phận.

#2.Giám Mục giáo phận có thể miễn chuẩn hiến pháp trong những trường hợp đặc biệt.

Điều 596

#1. Các Bề Trên và các công nghị của tu hội  có quyền trên các thành viên do luật phổ quát và hiến pháp quy định.

#2. Nhưng trong các hội dòng giáo sĩ thuộc luật giáo hoàng, các Bề Trên còn có quyền lãnh đạo của Giáo Hội ở tòa ngoài cũng như ở tòa trong.

#3. Phải áp dụng những quy định của các điều 131,133,-144 cho quyền được nói đến ở #1.

Điều 597

#1. Mọi người Công giáo có ý muốn ngay lành, hội đủ các đức tính do luật phổ quát và luật riêng đòi hỏi và không vướng mắc một ngăn trở nào, đều có thể được nhận vào một tu hội thánh hiến.

#2. Không ai có thể được nhận vào mà không được chuẩn bị thích đáng.

Điều 598

#1. Mỗi tu hội, xét theo đặc tính và mục đích riêng, phải quy định trong hiến pháp cách thức tuân giữ các lời khuyên Phúc Aâm về đức khiết tịnh, nghèo khó và vâng phục trong lối sống của mình.

#2. Tất cả các thành viên không những phải trungf thành tuân giữ toàn vẹn các lời khuyên Phúc Aâm, mà còn phải điều chỉnh đời sống mình cho hợp với luật riêng của tu hội và như thế họ phải vươn tới sự trọn lành của bậc mình.

Điều 599

Lời khuyên Phúc Aâm về đức khiết tịnh được đảm nhận vì Nước Trời là dấu chỉ của thế gới sẽ đến, là nguồn sinh lực phong phú hơn trong một con tim không chia sẽ, và bao hàm nghĩa vụ tiết dục hoàn toàn trong bậc độc thân.

Điều 600

Lời khuyên Phúc Aâm về đức khó nghèo theo gương Đức Kitô là Đấng từ chổ giáu sang đã trở nên nghèo khó vì chúng ta, ngoài một nếp sống nghèo khó trong thực tế và trong tinh thần, cần cù và đạm bạc, thanh thoát với của cải thế gian, còn bao hàm sự lệ thuộc và sự hạn chế trong việc sử dụng và định đoạt tài sản chiếu theo quy tắc luật riêng của mỗi tu hội.

Điều 601

Lời khuyên Phúc   Aâm về đức vâng  phục, được đảm nhận trong tinh thần đức tin và đức ái để theo bước Đức Kitô là Đấng đã vâng phục cho đến chết, đòi buộc ý chí một sự phục tùng các Bề Trên hợp pháp, khi các ngài đại diện Thiên Chúa ban lệnh hợp theo hiến pháp riêng.

Điều 602

Đời sống huynh đệ , thích hợp cho mội tu hội nhờ đó tất cả các thành viên được hiệp nhất với nhau  trong Đức Kitô như trong một gia đình riêng, phải được xác định thế nào để trở nên một sự tương trợ lẫn nhau cho tất cả các thành viên  trong việc chu toàn ơn gọi của mình. Như vậy, nhờ sự hie65o thông huynh đệ được bén rễ và dực xây dựng trên Đức ái, các thành viên phải trở nên một mẫu gương của sự hòa giải  đại đồng cho Đức Kitô.

Điều 603

#1.Ngoài các tu hội th1nh hiến, Giáo Hội còn  nhìn nhận nếp sống ẩn tu hay độc tu, qua đó các Kitô hữu hiến dâng đời mình để gợi khen Thiên Chúa và mưu cầu phần rỗi cho thế giới bằng việc sống cách biệt với thế gian hơn,trong sự thinh lặng đơn độc, trong vĩec chuyên cần cầu nguyện và trong việc sám hối.

#2. Vị ẩn tu được luật  nhìn nhận như là người dâng mình cho Thiên Chúa trong đời thánh hiến ,nếu họ công khai tuyên giữ ba lời khuyên Phúc Âm , bằng một lời khấn hoặc một dây ràng buộc khác trong tay Giám Mục giáo phận và họ tuân giữ chương trình sống riêng của mình dưới sự hướng dẫn của ngài.

Điều 604

#1.Ngoài những hình thức của đời thánh hiến này còn có bậc các trinh nữ là những người nói lên sự quyết tâmlành thánh theo sát Đức Kitô , họ được Gíam Mục giáo phận cung hiến cho Thiên Chúa theo  nghi thức phụng  vụ được phê chuẩn, họ đính hôn cách huyền nhiệm  với Đức Kitô, Con Thiên Chúa,và hiến thân phụng vụ Giáo Hội.

#2Các trinh nữ có thể liên kết với nhau để giữ sự quyết tâm của mình cách trung thành hơn và để giúp nhau chu toàn việc phục vụ Giáo Hội thích hợp với bậc mình.

Điều 605

Việc phê chuẩn các hình thức mới của đời thánh hiến được dành rêing cho Tông Toà. Tuy nhiên,các Giám Mục giáo phận phải nổ lực phân ịnh các hồng ân  mới của đời thánh hiến do Chúa Thánh Thần trao phó cho Giáo Hội, phải giúp đỡ những vị khởi xướng biểu lộ quyết tâm của họ tốt chừng nào hay chừng nấy và phải bảo vệ họ bằng những quy chế thích hợp, nhất là phải áp dụng các quy tắc tổng quát được chứa đựng trong phần này.

Điều 606

Điều gì đã được ấn định về các tu hội thánh hiến và các thành viên của họ đều có giá trị như nhau cho cả hai phái nam nữ, trừ khi đã thấy rõ cách khác do văn mạch hay do bản chất sự việc.

ĐỀ MỤC 2: CÁC HỘI DÒNG

Điều 607

#1. Xét như làsự thánh hiến toàn thân, đời tu trì biểu lộ trong Giáo Hội hôn ước kỳ diệu được Thiên  Chúa thiết lập như dấu chỉ của thế giới mai sau. Như vậy, người tu sĩ hiến dâng trọn vẹn thân mình như một hy lễ được dâng lên Thiên Chúa, nhờ đó tất cả cuộc sống  họ trở nên một  việc liên lỉ  thờ phượng Thiên Chúa trong đức ái.

#2. Hội dòng là một xã hội, trong đó các thành viên, tuyên giữ các lời khấn công vĩnh viễn hay tạm thời, nhưng họ phải tuyên khấn lại khi mãn hạn,tùy theo luật riêng, và chung sống đời  huynh đệ.

#3. Việc các tu sĩ phải làm chứng công khai cho đức Kitô và cho Giáo Hội bao hàm sự xa cách thế gian là điều hợp với đặc tính  và mục tiêu của mỗi tu hội.

CHƯƠNG 1: CÁC NHÀ DÒNG, VIỆC THÀNH LẬP VÀ GIẢI THỂ CÁC NHÀ DÒNG

Điều 608

Cộng đoàn tu sĩ phải ở trong một nhà đựơc chính thức thành lập , dưới quyền Bề Trên được chỉ định  chiếu theo quy tắc của luật mỗi nhà phải có ít  là một nguyện đường là nơi cử hành Thánh Lễ và lưu giữ Thánh Thể để thật sự là trung tâm của cộng đoàn.

Điều 609

#1. Nhũng nhà của một hội dòng được nhà chức trách có thẩm quyền thành lập theo hiến pháp, với sự đồng ý bằng văn bản của Giám Mục giáo phận.

#2. Để thành lập một nũ đan viện, phải có phép Tông Toà.

Điều 610

#1.Việc thành lập các nhà đòi phải lưu ý đến ích lợi của Giáo hội và của tu hội , và phải bảo đảm nhũng gì cần thiết của các thành viên có thể sống đồi tu xứng hợp, theo nhũng mục đíchriêng cũng như theo tinh thần của tu hội.

#2. Không nên thành lập một nhà nào, nếu không thể dự liệu cách khôn ngoan rằng các nhu cầu của các thành viên sẽ được đáp ứng cách thích đáng.

Điều 611

Việc Giám Mục giáo phận  chấp thuận cho tu hội thành lập một nhà dòng bao hàm quyền:

10 sống một đời sống phù hợp với các đặc tính và mục đích riêng của tu hội;

20 thực hiện riêng của các tu hội chiếu theo quy tắc của luật, miễn là vẫn tôn trọng các điều kiện đã được đặt ra trong việc chấp thuận;

30 có một nhà thờ, đối với các tu hội giáo sĩ, miễn là vẫn giữ nguyên những quy định của điều 1215 #3, và thi hành thừa tác vụ thánh chức, miễn là vẫn giữ những luật phải giữ.

Điều 612

Để một nhà dòng được chuyển sang những việc tông đòkhác với những vệc gì đó mà nhà dòng đã được thiết lập, thì cần phải có sự chấp  thuận  của Giám Mục giáo phận; nhưng sự chấp thuận nầy không cần thiết, nếu đó là một sự thay đổi chỉ liên quan đến việc lãnh đạo nội bộ và kỷ luật, miễn là vẫn giữ nguyên các luật tặng lập.

Điều 613

#1. Một nhà dòng của các kinh sĩ dòng và đan sĩ dưới sự lãnh đạo và coi sóc của vị Điều Hành riêng có quyền tự trị, trừ khi hiến pháp quy định cách khác.

#2. Chiếu theo luật, vị Điều Hành của một nhà tự trị là Bề Trên cấp cao.

Điều 614

Các nữ đan viện đã được liên kết với một tu hội nam thì vẫn duy trì cách sống và việc lãnh đạo riêng theo hiến pháp. Các quyền lợi và nghĩa vụ hổ tương cần được xác định thế nào để việc liên kết có thể đem lại lợi ích thiêng liêng.

Điều 615

Đan viện tự trị nào không có Bề Trên cấp cao nào khác ngoài vị Điều Hành riêng, và cũng không được liên kết với một tu hội khác của nam tu sĩ, đến nỗi Bề Trên của chính tu hội này có một quyền thật sự được xác định trong hiến pháp, thì được ủy thác cho Giám Mục giáo phận trông coi cách đặc biệt chiếu theo quy tắc của luật.

Điều 616

#1. Một nhà dòng được chính thức thành lập có thể bị vị Điều Hành  giải thể chiếu theo quy tắc của hiến pháp, sau khi đã tham khảo ý kiến của Giám Mục giáo phận. Còn tài sản của nhà dòng bị giải thể thì phải được luật riêng của tu hội định liệu miễn là vẫn tôn trọng ý muốn của các người sáng lập hay các người dâng cúng, cũng như các quyền lợi đã được thủ đắc cách hợp pháp.

#2.Việc giải thể ngôi nhà duy nhất của một tu hội thuộc về Tòa Thánh, và trong trường hợp này, việc định đoạt tài sản cũng thuộc về Tòa Thánh.

# 3.Việc giải thể một đan viện tự trị được được nói đến ở điều 613 thuộc về tổng công nghị, trừ khi hiến pháp quy định cách khác.

#4. Việc giải thể một nữ đan viện tự trị thuộc về Tòa Thánh, miễn là vẫn giữ nguyên  nhựng quy định của hiến pháp trong trong những gì liên quan đến tài sản.

 


Trở lại      In      Số lần xem: 5228
Tin tức liên quan
Tin tức mới cập nhật
Video
Trở Lại Đi Con Ơi ! - Ca Đoàn Thánh Gia
Liên kết website
Thống kê
 Trực tuyến :  20
 Hôm nay:  3333
 Hôm qua:  2019
 Tuần trước:  25348
 Tháng trước:  91724
 Tất cả:  12152668

Copyright @ 2013 Giáo Dân Tân Thái Sơn

Mọi ý kiến đóng góp và bài viết xin vui lòng gửi qua Email: Canhtanthaison@gmail.com

Thiết kế bởi webso.vn